"Bà trùm" của "nghề buôn" ma tuý ở xã Ngọc Vân, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang là Nguyễn Thị Ca (quê ở xã Nhân Thắng, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh). Chồng "bà trùm" là Dương Ngô Luyện. Ngay sau khi "bà trùm" về làm dâu, dòng họ Dương Ngô này liên tục có người "dính" đến án ma tuý. "Kế nghiệp" chị dâu "bà trùm" nhanh nhất là Dương Ngô Vân, em trai Dương Ngô Luyện. Tuần tự các con, cháu của "bà trùm" và em trai cũng theo nhau vào khám. Tính đến nay, tổng cộng, dòng tộc Dương Ngô này có gần 10 án tử và án chung thân, còn án tù có kì hạn cao nhất (20 năm), kể không hết.
Ám ảnh với những "phát ngôn" của tội phạm họ Dương
Điều tra viên Đinh Việt Thắng, PC47, công an tỉnh Bắc Giang hài hước: "nghe đâu, tôi sinh ra để điều tra các đường dây mua bán ma tuý của dòng họ Dương Ngô (Hội Phụ, Ngọc Vân, Tân Yên) thì phải. Tôi "va" với dòng tộc này nhiều chuyên án lắm. Chuyên án nào cũng khủng đến ám ảnh và chấm dứt thì đều có án tử. Tôi nhớ nhất câu nói của Dương Ngô Duy, SN 1973, anh trai trên của Dương Ngô Thắng, rằng: hiện thời chết em cũng chẳng hối hận gì cả. "Mùi đời" (tức thị quan hệ tình dục với nữ giới nhiều lứa tuổi) em biết hết, già, trẻ, trung, thanh niên, em đã từng hưởng. Đồ ăn thì chẳng có món sơn hào, hải vị nào ở Việt Nam là em chưa ăn thử và ăn thật. Thao thao bất tuyệt một hồi, Duy bảo rằng, chết thì thương mấy đứa con nhỏ thôi. Sau đó, Duy giở quẻ rằng, biết tự hưởng thụ thì cũng biết tự chết...".
Dương Ngô Duy tại phiên toà.
Theo điều tra viên Việt Thắng, một câu chuyện khác về "phát ngôn", cũng liên hệ đến "tội phạm gia truyền" của dòng họ Dương Ngô là Dương Ngô Ngọc và Dương Ngô Thăng cũng rất khác lạ. "Phát ngôn" của hai tên này làm các điều tra viên bật cười đến ngẫm nghĩ. Chúng bảo rằng: "Bọn em mua ma tuý của Lào, đem sang nước khác bán, ảnh hưởng gì đến mình đâu mà bắt chúng em. Chúng em bán trong nước thì bảo gây nghiện, gây "chết chóc" từ từ. Đây mua của nước ngoài, bán cũng cho nước ngoài, thế mà...". Điều tra viên Việt Thắng vừa cười vừa kể cho chúng tôi nghe nhưng trong tiếng cười đó là sự trăn trở của người làm nghề.
Bản tính, theo nhiều điều tra viên PC47, công an Bắc Giang thì, tù đọng ma tuý ở Ngọc Vân có sự hiểu biết luật pháp một mực. Họ hiểu được sự trị thích đáng của pháp luật dành cho những kẻ buôn bán ma tuý. Thế nhưng, vì lợi nhuận quá lớn của ma tuý làm chúng chẳng thể bỏ qua. Chúng nói với các điều tra viên rằng: "Xác định tâm lý, bị bắt là "dựa cột" - tức bị tử hình - nên "đánh hàng" phải gấp gáp, nhiều; hưởng thụ nhanh, mua bán lớn... Khi bị bắt thì tìm mọi cách, kể cả chống đối quyết liệt lực lượng truy bắt để tháo thân". Chính vì chúng đã xác định tâm lý trước rồi nên khi lập chuyên án, các điều tra viên rất vất vả với các kế hoạch khác nhau.
Trung tá Thân Văn Duy, Trưởng phòng PC47, công an Bắc Giang giảng giải: "tù đọng ma tuý ở Ngọc Vân, nổi và bạo nhất là chủ đường dây họ Dương Ngô. Những tên này hoạt động phạm tội "có nghề" lắm. Khâu, chân rết của chúng ở mọi nơi. Chúng có những lời nói, "phát ngôn" làm điều tra viên đi từ bất ngờ đến sững sờ. Tôi từng ngồi nghe những cuộc hỏi cung của điều tra viên với tội phạm họ Dương, thấy rằng, chúng rất tĩnh tâm trong lời khai. Xác định "dựa cột" chúng hoặc là cười nói lộn xộn, hoặc là lặng im. Chúng ít khi khai ra đường dây của mình trước. Chỉ khi nào có "đối chứng", chúng mới nhấn".
"Bà trùm" ma tuý của dòng họ Dương Ngô tại Ngọc Vân. Ảnh do Công an Bắc Giang cung cấp.
nấc sau những án tử hình
Lật giở những trang hồ sơ liên hệ đến tù nhân "gia truyền" dòng họ Dương Ngô, chúng tôi phát hoảng bởi "quy mô" hoạt động của chúng. Chúng còn phát triển hơn các "tiền bối" của mình. Trước đây, "bà trùm", chồng và em trai chồng mua bán, hoạt động trong một làm mối của đường dây, sau này, các con, cháu của họ đều tách nhánh hoạt động thành các đường dây khác nhau. Tất nhiên, giữa chúng cũng có mối hệ trọng với nhau nhưng là liên quan về lợi nhuận chứ không hề có sợi dây tình cảm. Cụ thể, mối của Thăng, Thắng, Duy, Tiến, Trung, Thịnh... Khác nhau và không lấn chiếm địa bàn, khách hàng, mối hàng của nhau. Chỉ khi nào mối của một trong số họ thiếu "hàng", cần "hàng" gấp thì chúng nhờ mua nhanh, bán theo giá thị trường để "giữ khách". Trong hoạt động của bọn phạm nhân ma tuý, chúng có luật bất thành văn là "việc ai nấy làm, cơm ai nấy ăn", lấn chiếm sẽ bị "xử lý" theo "luật rừng".
Chưa có thống kê cụ thể nhưng ghép nối lại số lượng của những chuyên án họ Dương Ngô, đường dây tầy của nhánh nào cũng đã từng mua bán, vận tải hàng trăm bánh heroin. Đường dây ma tuý của Tiến, Trung là có nhiều nức, chân rết nhất và cũng hoạt động liên tục nhất. Mỗi lần chúng "đánh hàng" đều tính số lượng vài chục bán heroin. Trong số những tên tù túng ma tuý họ Dương Ngô, các điều tra viên nhấn, Dương Ngô Thắng là "kém nhất", có thể do nhỏ tuổi. Thắng bị bắt vì tham và không tuân theo luật ngầm của những tên tù đọng ma tuý chuyên nghiệp. Sẵn "nghiệp", mánh của bác mẹ, chú, các anh để lại nhưng Thắng lại muốn "phá cách" trong quan hệ với các đường dây khác. Chính thành ra, theo giới tầy ma tuý chuyên nghiệp, Thắng bị bắt nhanh hơn. Khi bị bắt, Thắng cũng như tử tù Trung, chẳng có gì, vì đã thế chấp hết tài sản "đầu tư" cho mua bán ma tuý.
Một số tên như Luyện, Vân, Tiến... Đã thi hành án tử hình từ lâu, đến nay, công an vẫn tiếp tục triệt hạ các mắt xích trong đường dây tội phạm của chúng. Điều đó cho thấy, những nức, chân rết của những đường dây tội phạm ma tuý "gia truyền" của họ Dương Ngô khủng thế nào. Có những mối lái cung cấp "hàng trắng" cho Tiến, Thắng, Trung... Là manh mối cung cấp "hàng đen" (thuốc phiện), sau là "hàng trắng" cho mẹ, cha và chú, bác chúng trước đây. Những đường dây "gia truyền" như thế, quả thực khủng khiếp và cho lợi nhuận phạm pháp lớn.
Lợi nhuận từ mua bán, chuyển vận ma tuý quá lớn nên tù hãm đã sống trong gia đình "gia truyền" này hầu như thường thoát khỏi được "ám ảnh" của những đồng bạc tội lỗi. Ba má, chú, anh em Lần lượt vào tù, "dựa cột" và rốt cục những kẻ “Nối nghiệp” cũng cùng chung số.
Cáo già đẹp mã Theo các điều tra viên, tội nhân ma tuý họ Dương Ngô ở Ngọc Vân phần nhiều là những người đàn ông có hình dạng khá đẹp, đôi mắt sáng. Thường ngày, nếu tiếp xúc, chẳng ai nghĩ họ là những tên tù đọng ma tuý khủng. Cách nói chuyện của họ cũng từ tốn. Giọng nói luôn pha chút hài hước. Điều đó cũng lý giải vì sao, những tên tù túng này có nhiều nữ giới, con gái yêu. Thế nhưng, theo lời khai của chúng, chúng không lập "phòng nhì" hay "cặp" dài hạn với đàn bà. “đặc tài” của những tội nhân “khủng” tù hãm họ Dương bắt đầu "bập" vào buôn ma tuý cho đến trước khi bị bắt, họ giấu kín chuyện bất hợp pháp của mình với gia đình, vợ con. Thậm chí, họ còn không về nhà ban ngày trong nhiều năm mà chỉ lướt qua nhà vào ban đêm, đưa cho vợ tiền nuôi con rồi lại đi. Sợ bị công an theo dõi, ngày giỗ cha, mẹ, anh em tù nhân này cũng không sum hiệp đông đủ. Duy có "tài lẻ" tài xế ô tô rất siêu, lạng lách, đánh võng như những tay đua đích thực, trong khi đó, y chưa có bằng tài xế. Trung thì có "biệt tài" nhớ đường. Đi vào ngõ ngách nào ở các bản tại Hoà Bình, Sơn La, chỉ một lần là lần sau Trung tự đi được, không cần "hoa tiêu". Tiến thì "có tài" nhớ mặt. Chỉ họp mặt một lần, Tiến nhớ rất nhanh và luôn cảnh giác khi vô tình họp mặt lần thứ hai. Có những công dân Bình thường, Tiến vô tình gặp nhiều trên đường đi, y cũng nghi ngờ và lên "phương án" cảnh giác. Tiến nhớ rất rõ các đối tượng đã từng "làm ăn" với mình, kể cả những chuyện vặt xung quanh họ như hay ăn gì, cách dáng ngồi ra sao? |
Nhóm phóng viên



0 nhận xét